Thế giới là một nơi dội lại tiếng vang. Nếu bạn ném vào đó sự tức giận bạn sẽ nhận lại được tức giận. Nếu bạn ném vào đó tình yêu, nó sẽ trao trả ta tình yêu... Vậy bạn ném gì vào một thế giới đầy tiếng dội....
***
***
***
***
***
Are u ready?
Gửi bạn
Tình hình là trong nhiều năm rất đẹp của cuộc đời chúng mình được hân hạnh chia sẻ với nhau thật nhiều nhiều thứ.
Buồn có, vui có nhưng chắc chắn những khoảnh khắc vô tư lự đó không bao giờ có thể tìm lại được trong đời.
Rồi những cuộc chơi chóng qua, một đứa, tiếp theo nhiều nhiều đứa quày quả …chống lầy.
Được vinh dự góp mặt trong ngày cưới của bạn, dấu mặt sau những nụ cười là chút hân hoan, hãnh diện, xen lẫn tí ti ganh tỵ và thoáng bùi ngùi. Tự nhiên lo không biết kẻ ngoài lớp kia có chăm sóc cho bạn mình tốt hay không. Tự nhiên lo không biết bọn ảo vọng 12 Anh gánh được trách nhiệm vụ làm vợ, có tròn bổn phận sự làm dâu con rồi làm mẹ, làm bà.
Rồi tự nhiên thấy mình quá tào lao xí bá cháo. Ủa chuyện của ai nấy lo chứ mắc mớ gì đến mình. Kèo thơm thì tự hưởng còn hơi xị xị chút thì phải tự dọn thui đúng hok nè!
Dẫu sao thì lời chúc phúc cho đôi trẻ nên duyên “trồng dzợ” vẫn ngập tràn trong tim và mong cho lứa phụ lữ cao số còn lại sớm thanh thản tuổi về già kakaka.
Cũng trân mình gửi đến Illinois ngàn nụ hôn nồng cháy!
Hành trình Sờ sờ em
Điểm đến tiền trạm đầu tiên là một trại trẻ mồ côi. Chưa cần nghe kể, tự thân cũng mườn tượng ra những câu chuyện bất hạnh bình thường như kiểu gót con cũng son mà không biết cha mẹ có còn, hay mất.
Bình thường như kiểu ông quét rác bươi trong đám giẻ rách là thoi thóp một hài nhi.
Bình thường là đôi ba lần mở cổng trung tâm, cô quản lý lại tiếp tục được nhận những món quà vô thừa nhận có hình con nít... còn sống.
Trung tâm khang trang một cách bình thường. Có phòng ngủ, chỗ giặt đồ, khu vui chơi, thư viện và không gian học hành đàng hoàng...
Mỗi cô là mẹ của chục đứa con. Mỗi đứa con là chị, là anh của một đến hai em nhỏ.
Cùng tồn tại
Đành vậy! Chúng tôi sẽ không ghé lại trung tâm của các em vào mùa trăng này bởi đơn giản điều kiện vật chất của các em là còn tốt (?!) hơn so với nhiều bạn khác.
Chúng tôi chạy đi tìm chỗ khác bình thường hơn. Chỗ mà ước mơ trở thành bác sĩ của Trầm không vừa bụng bà nội. Chỗ mà “tìm được ba” của Tuấn mãi mãi là một giấc mơ vui. Chỗ mà mùi tanh của cá không làm Thảo quên đi mùi thơm của lớp học.
Thế hỏi: Ơ, mồ côi không đáng thương hơn nghèo à?
Đáp: Khổ quá, chẳng ôm nổi cả đất trời đâu. Cái nào lên sóng được thì mần.
PHOTO ESSAY - Tuổi 13
Tuổi 13, cuộc sống vón em thành một cục đen nhẻm, nhỏ thó và khét mùi nắng.Tuổi 13, em học đếm con số bằng những bước chân dài đỡ đần mẹ, đỡ đần em tự vượt qua cơn khó nghèo. Trong xóm trọ nhỏ, em khát ước mơ lớn tìm ba.
Nhà ở gần biển, vậy mà em vẫn mong được đến đó chơi một lần cho đã. Đến chơi chứ không phải đến mót từng cái lon bia vụn kiếm thêm tiền.
--------------------------------------------------------
Bảnh mắt em đã dọn hàng, lau chén, bó bao, chăm em, nuôi nội. Từ mỗi một công chuyện cụ thể, má Hai, dì Tư, thiếm Năm cho em mỗi người 2.000 ngàn.Em dành 2.000 đồng đóng tiền học thêm ở lớp tình thương mùa hè. Học cho rành, em sẽ viết cho em một bài thơ nhỏ. Không phải kiểu “Em yêu nhà em… hàng xoan trước ngõ… hoa xao xuyến nở…” mà là như vầy “Nhà em là nhà tình thương. Ba má em đi đâu mất tiêu rồi. Em ở với bà nội và em em và chị em…”
Mỗi khi em nói em muốn thành bác sĩ là bà nội em chửi vì bả nói chắc tao chết 80 kiếp cũng chưa thấy gì. Em thương bà nội và em không mơ nữa.
Em coi phim bộ Hồng Kông, Hàn Quốc. Cũng vui!
--------------------------------------------------------
Năm nay em lên lớp 5.Đáng lý ra em lên lớp cao hơn nhưng mà phải phụ mẹ làm cá, phụ cha quét dọn nhà nên em mới đi học trễ. Mà em được đi học là vui rồi.
Đỡ hơn mấy đứa trong xóm em, ba má tụi nó không cho đi học. Ai cũng cực hết mà em phải ráng không bỏ học mà cũng phải ráng làm cá nhiều nhiều.
Ước mơ của em là làm cá có nhiều tiền cho mẹ em, còn em chỉ cần đủ tiền sách thôi hà. À, ước mơ khác? ... Uh.. à... thì em hỏng có vì ngoài giờ làm cá em đi về nhà thôi. Không có đi đâu hết.